Lâu lắm rồi,
kể từ những dịp sôi động đi thăm
nhà ăn tập thể, trại chăn nuôi, và nḥm nơi
vệ sinh cuả dân lao động để khoe danh, tô
đức với đời, măi tới một hè oi
bức nọ Bác mới lại được Trung
Ương bố trí cho đi tắm biển Đồ
Sơn. Vốn bị g̣ bó lâu ngày với căn nhà sàn trong
Bắc Phủ, nay thấy nói được ra biển
tắm Bác thích lắm. Được cần vụ thông
báo giờ khởi hành đă tới, Bác nhanh nhẹn
xuống xe. Tại đó, anh Ba và Tố thi sỹ đă
chờ sẵn. Sau hiệu lệnh cuả Bác, tài xế rú
ga, xe lao nhanh qua cổng Phủ ra ngoài.
Khi xe băng trên
phố, vốn chỉ là người quen nh́n bên lề
thực tế cuộc sống để tự huyễn
hoặc ḿnh và đám cầm ống đu đủ cuả
chế độ, Bác khoái chí ngắm nghía cảnh
tượng thị dân đang giao lưu, sinh hoạt trên
đường phố, nhưng lại thờ ơ mà
bỏ qua dáng vẻ tất bật, đầy nhốn nháo
cuả họ.
Vượt vài
đường phố, bỏ lại đằng sau
nội Đô đang tất tả mưu sinh, ồn ào,
đầy bụi bậm, xe chạy lên cầu Long Biên.
*
Ngồi xe, nh́n
xuống ḍng chảy sông Hồng đẫm màu phù sa Bác
thấy mát ḷng. Do biết hưởng thụ cái thú đi
chơi hơn là đi thăm... nói trên nên Bác thấy
rất hào hứng. Cơn sướng trong Bác mỗi lúc
mỗi cao khi xe vượt thoát thị trấn Gia Lâm
nhỏ tẹo, đầy bụi bậm, theo đường
số 5 nhằm phía biển xanh thẳng tiến. Và, cơn
rửng mỡ ấy càng theo độ dài xe chạy th́
lại càng được nhân thêm rồi bốc tợn
theo cảnh trí xă hội, thiên nhiên hai bên đường xe
vùn vụt lọt vào thị cảm, ngoại quan cuả
Bác. Đang đà phấn hứng trước khung cảnh
làng quê êm ả thanh b́nh trong lũy tre xanh, bao quanh là
những đồng lúa chín vàng trải tận chân trời,
Bác bật thi tứ và xuất:
- Phố
phường, làng xóm xe lướt qua
Phía trước
chúng ta cảnh hiền ḥa
C̣ sếu kiếm
ăn trắng ruộng lúa
Trâu ḅ thấp
thoáng lũy tre xanh.
Đang bận
rộn với những con toán địa vị cá nhân, nay
chợt nghe thấy Bác ư ư “tức khẩu”, sợ
thi sỹ Tố có nghề thơ cao hơn cướp
trước thi cảm, chẹn ngang mạch thơ sắp
phọt ra như nước tóe của ḿnh, anh Ba vội cao
giọng thả:
- Ai ơi, nhớ
lấy câu này:
Cướp đêm
là giặc, cướp ngày là quan!
C̣n đương
ư ử... ừ ư chưa hết mạch
Đường thi tứ- thứ mà Bác đă luyện
được bằng cách học thuộc ḷng thi văn
người khác hồi tù ở tận quê hương
cụ Đỗ Phủ, nay bỗng thấy bị
thuộc cấp chặn ngang Bác có vẻ không yêu. Nhưng
vốn trầm tĩnh, lịch duyệt trong đối
nhân xử thế, bằng khẩu âm pha chút miệt
Nghệ, Bác vẫn khen ngợi:
- Chú Ba quả có năng
lực cách mệnh tuyệt vời! Trong mọi hoàn
cảnh, mọi t́nh huống chú đều có ư thức
đấu tranh giai cấp và thể hiện ḷng yêu chuyên
chính vô sản!
Được Bác
khen tặng, anh Ba hơi thèn thẹn như gái góa
được t́nh. Gắng giấu kín niềm hân hoan anh
nhỏ nhẻ như bé gái:
- Thưa Bác, c̣n
cố gắng học tập thêm nhiều nữa cháu
mới có thể làm được thơ hay gần như
của Bác.
Thấy đàn anh
của ḿnh láu cá nhanh miệng hùa vào “cảnh thơ” rồi
lại c̣n được ông Bác khen ngợi lập
trường giai cấp, Tố thi sỹ căm anh Ba
lắm! Hắng giọng để nuốt nỗi ức
đang chặn ngang ḍng thi cuồn cuộn nơi họng,
Tố thi sỹ vội tranh thủ cơ hội thả
ngay:
- Ai ơi chớ
bỏ ruộng hoang
Bao nhiêu tấc
đất, tấc vàng bấy nhiêu!
Vốn
thương mến Tố thi sỹ từ ngày nhà thơ
“lăng mạn cách mạng” này làm thơ khóc viếng lănh
tụ vô sản vĩ đại “Xít” hơn cha của anh
ta, Bác liền khuyến khích:
- Chú Tố tuy là
thi sỹ, nhưng khả năng lại bộc lộ cao
trong lănh vực quản lư kinh tế! Với tài ba dùng
thơ để ca ngợi tính cần cù lao động, và
biết cổ vũ nhân dân tận dụng đất
đai để sản xuất cho Đảng như
vậy, Bác sẽ đề nghị Trung Ương bố
trí lại nhân sự. Sắp tới, Bác sẽ cho chuyển
chú sang công tác bên Chính phủ.
Cứ tận
hưởng cái thú ngắm cảnh, ngâm vịnh, rồi
tưởng thưởng lẫn nhau bằng ngôn ngữ
khen qua tặng lại chuẩn mùi giai cấp, không khí
cuộc hành tŕnh càng lúc càng sảng khoái và bốc vị “anh
hùng”. Trong thâm tâm, dù không ai nói rơ với ai, cả ba Bác cháu
đều hài ḷng với cách cư xử đầy “thi
học” trong t́nh đồng chí ấy. Vui như vậy,
chẳng mấy lúc đoàn ra đến biển.
**
Đồ Sơn
ngày tháng bảy đông nghịt người đến
giải trí. Dưới hàng dừa xanh, rặng phi lao, trên
băi cát vàng men bờ biển xanh những chiếc dù màu
cuả khách tắm như đám nấm hoa sặc sỡ.
Đây đó, từng tốp, từng nhóm thanh nữ
bận đồ tắm đang nằm, trườn trên
cát, nhảy nhót cười đùa trên sóng. Tiếng thanh ca
trong trẻo sống động của họ trộn
với lời gió vi vu từ rừng dương, tấu
quện trong hợp âm êm ả, trầm hùng của biển
biếc tạo thành giai điệu và h́nh ảnh thơ
mộng, đan dệt, quện đượm dưới
ánh nắng vàng tươi cuả trời xanh thăm
thẳm đă kích thích, lôi cuốn, làm phát sinh hứng
khởi cho Bác cùng tùy đoàn.
Cả đoàn vào
khu Ba, vùng tắm đẹp về tự nhiên, sang trọng
nhờ bàn tay con người từ thời thuộc
địa, nay lại được Đảng cho tu bổ
thêm hầu đầy đủ tiện nghi, an ninh, và
dĩ nhiên chỉ dành riêng phục vụ Bác cùng các cán
bộ Trung Ương.
Sau khi dùng xong thang
sâm do y sỹ phục vụ đưa tới, Bác nằm
mơ màng trên ghế xích-đu kê ở ban công, lặng nghe
sóng vỗ ngoài xa. Sự g̣ bó, mệt mỏi do đi đường
sau ít phút đă tan biến khỏi cơ thể Bác khi công
hiệu của sâm thang, khí lành, cùng dạ khúc của biển
ngấm vào tạng phủ. Có kích tố, Bác thấy ḷng lâng
lâng, hồn thi như sóng dâng triều đổ gọi
thư hùng. Cầm sổ, chọn thi tứ, xóa xóa, chép chép,
khoảng hơn hai chục phút Bác đă hoàn thiện
được những vần thi:
- Biển thắm
quanh ta đẹp thế này
Nằm đây
mơ mộng động đắm say
Người
xưa phương nao từng nhung nhớ
Có biết đâu
rằng tớ đổi thay!
Đang
thưởng ngoạn tứ thơ nảy sinh từ sâm
thang, cảnh biển trộn lẫn cùng dĩ văng réo sôi ùng
ục trong ḷng, Bác giật thót người v́ tiếng oàng
oàng như pháo cối bên tai của anh Ba:
- Thưa Bác, cháu
mời Bác tranh thủ xuống tắm kẻo tắt
nắng sẽ bị cảm lạnh!
Bực bội v́
sự vô duyên, v́ thói quan tâm không đúng lúc của anh Ba, Bác
dẹp sự hồi cố đầy thi tứ, lấy
vẻ điềm tĩnh và thân mật:
- Bác và chú Ba
xuống bơi thi, xem chú có giỏi bằng ông già không?
Sau mươi phút
thay mớ trang phục và khoác bộ đồ bơi sang
trọng lên người, hai thày tṛ đi ra băi tắm.
Vừa đặt
bàn chân chạm xuống mép nước, bất ngờ Bác
cất tiếng hoài nghi hỏi thẳng anh Ba:
- Này, chú đă
hỏi thổ dân và cánh Hải dương học liệu
ở đây có cá mập trắng không?
Đang tung tăng
như trẻ vui chơi bên biển, anh Ba chợt sững
người, thảng thốt v́ câu hỏi mang nỗi
chết chóc ghê sợ đó. Gắng trấn tĩnh, giấu
nỗi hăi sợ nhen nhanh trên mặt, anh Ba lúng búng:
- Thưa Bác, cháu
chưa hỏi. Nhưng nh́n biển nông và an ḥa như
vầy chắc không có mập trắng. Song, cũng có
thể có giống mập hổ?
Vừa nghe
vậy, bằng tác phong quân sự nhanh chưa từng
thấy ở người đă tuổi 70, Bác phi thoắt
một chiêu và bỏ xa mép nước dễ hơn chục
mét.
Đầy quan
ngại khi nói có mập hổ, nay bỗng thấy Bác phi
thân như một trưởng lăo Cái Bang, chẳng biết
nếp tẻ anh Ba cũng tức tốc nhảy cuống
lên bờ. Không may, v́ mất tinh thần anh nhảy đúng
ḥn đá trơn đầy rêu nên ngă ngửa tênh hênh trên
mặt nước, gáy đập xuống đám đá lô
nhô nằm rất sẵn trên băi biển, chỉ kịp
ối chao rồi ngất lịm.
Nghe tiếng ̣m kèm
ối chao, Bác chả biết mô tê cũng tưởng anh Ba
đă bị mập trắng, mập hổ đớp
rồi liền tung liên hoàn cước phóng thêm một thôi
rơ xa. Khi cảm thấy tạm yên tâm, Người mới
chạy chậm lại và thất thanh hô hoán: “Giời
ơi! Cá mập... Cá ngập... Cá phập...Cứu..
Khẩn cứu”...
Khi ấy, trong
biệt thự cách băi tắm khoảng hơn ba trăm mét,
Tố thi sỹ đang phổ biến cho một nữ
chiến sĩ “tầm quất viên”, tuổi trạc mười
chín đôi mươi: “Đồng chí cần nhớ,
đây là một vinh dự, một nhiệm vụ trọng
đại! Bởi vậy, khi tầm quất cho Lănh tụ
vĩ đại, đồng chí phải nỗ lực! Tôi
giao cho đồng chí ba chỉ tiêu để phấn
đấu:
- Phải thật
êm ái ngọt ngào, tỉ mỷ từng động tác!
- Phải tạo
ra cho Người chiều sâu khoái cảm!
- Phải thi hành bất
kỳ ư thích nào mà Lănh tụ muốn!
Đang thao thao
với người đẹp, chợt Tố thi sỹ
nghe loáng thoáng trong gió biển những tiếng: “Giời
ơi! Cá mập... Cá ngập... Cá phập... Cứu..
Khẩn cứu”... liền vội chuyển lướt ánh
mắt thèm thuồng khỏi thân h́nh nơn nà gợi cảm
cuả nữ “tầm quất viên”, ngắt bài giảng
huấn, phụt tắt phấn khích cuộn sôi,
dương thính lực nghe ngóng... Và, khi chợt nhận ra
hợp âm vùng Nghệ đầy hoảng hốt cuả
Bác, Tố trắng mặt, vội vă lao tuốt ra cửa,
giông thẳng một mạch về phía Bác làm nữ
“tầm quất viên” ngơ ngác như bị trời
trồng.
Sau những cú va
vập khi bên này cửa, khi th́ bên kia tường nhà,
mặc mấy cú bươu trán ở những khúc nghẹo
hành lang Thi nhân phóng ra băi tắm. Trong đà chạy một hơi
vội vă, suưt nữa Thi sỹ và Bác lao sầm vào
người nhau.
Cả hai kịp
đứng phanh lại.
Vốn bản
lĩnh lịch duyệt, Bác giấu nhanh sự thảng
thốt hiện rơ trên mặt, kịp thời rung nhẹ
hợp âm ấm cúng:
- Chú bị ma
nhập hay sao mà chạy như mất hồn thế?
Hổn hển v́
lo lắng, v́ thở giốc do lâu không chạy, Tố thi
sỹ trả lời:
- Thưa... Thưa
Bác, nghe tiếng hô hoán, cháu tưởng Bác bị
cướp, hay bị biệt kích ám sát?
Bằng vẻ
hơi nao núng pha chút ngượng nghịu, Bác ra lệnh:
- Chú ra xem chú Ba
bị cá mập cắn hiện c̣n sống hay đă
chết? Và, nhớ kiểm tra kỹ xem có bị cụt tay
hay cụt chân ǵ không!
Thấy Bác
thản nhiên “ban phép” cho ḿnh, theo một thói quen Tố thi
sỹ thi hành ngay. Nhưng vừa đi được
một đoạn dăm mét th́ bản năng và ư thức
sinh tồn vốn tỉnh táo hơn thói quen mù tối kia
thức dậy nghi vấn... Thi sỹ đứng phắt
ngay lại như có lệnh mới.
Chưa kịp
thanh minh thanh nga để Bác hiểu, Thi nhân đă
được nghe giọng nói ấm cúng, thánh thót như
đàn bầu vùng Nghệ của Bác rỉ rả như mưa
thu rót nhẹ bên tai:
- Sao chú không
kịp thời biểu lộ t́nh yêu đồng chí, t́nh yêu
giai cấp vào lúc khẩn yếu này?
Ấp úng v́ sợ
hăi, Tố thi sỹ nói đại:
- Thưa...
Thưa... Bác, cháu nghĩ nếu anh Ba chết th́ Bác lại
có Bí thư khác chả kém tài anh Ba mà có phần c̣n thật
thà, dễ bảo hơn. V́ vậy, để bảo toàn
lực lượng của Trung Ương và Ban Tư
Tưởng-Văn Hóa, nay đằng nào anh Ba cũng đă
chết rồi ta sẽ làm lễ truy điệu liệt
sỹ thật trang trọng cho ảnh, cho nên cháu thấy
chưa thể hy sinh vô ích thêm làm ǵ. Ối! Ối! Giời
đất Ơi! Con cá mập to quá đang nằm cạnh
anh Ba ḱa! Dứt lời, bỏ mặc Bác, Tố thi sỹ
phóng ngược ngay lại biệt thự.
Đang nghe Tố
phân bua như nước chảy mây trôi, chưa kịp
chỉ đạo cho tư tưởng cuả đệ
tử ruột thông suốt với nhiệm vụ “đảng
giao” th́ bỗng thấy đương sự đột
ngột kêu lên thất thanh rồi chạy như bị ma
đuổi, chẳng biết ất giáp mô tê Bác xịt
mất luôn vẻ điềm ái thư thả vừa
gắng có, và cũng liền vun vút phi thân băng
trước đường bay cuả Tố.
Cứ vậy, hai
nạn nhân cá mập hoang tưởng cắm đầu
cắm cổ chạy hoài một thôi và chui tọt vào
biệt thự kiếm sự an thân. Nhưng, họ
cũng đâu ngờ...
Từ lúc anh Ba v́
sợ tụi cá mập trong cơn mơ tưởng
dưới hoàng hôn bên biển để xảy ra nông
nỗi đă thấy, th́ cũng chỉ gần chục phút
ǵ đấy do thương tích chưa đến mức
lấy phứt mạng anh, thêm phần nhờ có
nước mát và sự mơn trớn của sóng biển
như nữ y sỹ ở tư gia mà anh sớm tỉnh.
Tỉnh lại, chưa kịp rên rỉ để làm
nũng với Bác, chợt qua gió thoảng vẳng lại
anh nghe được tiếng Bác và Tố thi sỹ
đối thoại với nhau ở phía xa xa. Anh suy
luận và hiểu ra. Ḷng tràn đầy uất hận, anh
rít lên: “Chà, đúng là Đạo Đức Cách Mạng!
Đạo Đức Xă Hội Xă Hội Chủ Nghĩa!”
Sau khi tiết
hận với lũ bạc t́nh đồng chí xong, anh Ba
càng thêm buồn bực, càng thêm đau đớn, nên
đành giở phép thiền định hầu mong hồi
sức để có thể đứng dậy, tự
lực đi về nhà nghỉ.
Nằm tham
thiền bên mép nước rồi nhưng do không thể
nhiếp phục tâm thức chôn dẹp hờn oán, cứ
thích mưu toan ăn vạ nhằm xem Bác sẽ đối
xử với cái chết của ḿnh thế nào? Liệu c̣n
tệ hơn như vừa ra lệnh cho Tố hay không? Do
vậy mà đầu óc anh cứ lục bục sôi trong
vọng động. Đang cố gắng thiền
định, chợt thần kinh ngoại biên cảnh báo cho
anh Ba biết: “Nếu không cố lết vào bờ th́
vớ vẩn sẽ có mập hổ thật đấy!”
Thế là, lại một nỗi sợ sinh ra, nó
vượt thắng định lực thiền mong manh,
xúi giục cái khao khát sinh tồn, như bảo ngầm anh
hăy biết thương tiếc cặp đùi nghêu gắn
dưới tấm thân phệ mỡ v́ phụng sự “cách
mạng”, rằng hăy đừng chết uổng khi
tuổi c̣n xanh, đời c̣n đẹp đẽ!
Mất dăm phút
hạ quyết tâm tranh sống, anh ḅ lên khỏi mép
nước. Muốn an tâm hơn, anh lại cố gắng
trườn thêm lên mỏm đất cao rồi mới dám
nằm thở giốc...
Hoàng hôn tắt chùm
sáng thất thể cuối cùng chào nhân thế và trả
quyền tạo hóa định cho màn đêm.
***
Vào lúc bầu
trời chuyển đổi thời gian ấy, trong
biệt thự nơi Bác nghỉ cách mép nước chỗ
anh Ba nằm khoảng hơn ba trăm thước, đang
diễn ra một thôi trao đổi:
- Này chú Tố,
thế đứng gần và tinh mắt hơn Bác, chú
đảm bảo đă trông thấy chú Ba bị chết
thật rồi không?
Giọng nghẹn
ngào:
- Thưa Bác, cháu cam
đoan trăm phần trăm anh Ba đă chết! V́, không
riêng ǵ cháu, mà mười mươi cả Bác cũng đă
chứng kiến tận mắt cảnh anh ấy nằm im
thin thít ở tư thế ngửa mặt ngắm trời.
Ta không kể việc anh bị cá mập cắn lủng
bụng ḷi gan, đứt chân găy tay, hay bị ngâm ch́m trong
nước biển lâu như vậy, mà chỉ cần tính
mỗi chuyện anh ấy bị ngă đập gáy xuống
đá cứng th́ riêng cú “trời giáng” ấy cũng
đủ làm anh toi mạng. Bởi thế, nên... nên cháu
khẳng định anh Ba phải chết! Chết thật
sự như “người anh hùng ngă trên chiến tuyến ngăn
thù”.
Thấy Tố thi
sỹ quả quyết khẳng định, Bác hết phân
vân v́ tin tưởng vào kết luận rất biện
chứng ấy. Trầm ngâm một chút, cẩn thận liếc
nhanh xem có cô phục vụ hay chú bảo vệ nào ở
gần không, Bác ghé sát tai Tố thi sỹ th́ thào... mà mắt
mũi vẫn cứ láo liên như hồi hoạt
động bí mật ở Xiêm. Rồi bỗng Bác lại
cao giọng:
- Chúng ta phải
biết tận dụng sự “hy sinh” này của anh Ba
để biến đau thương thành lợi ích
phục vụ cách mạng! Bây giờ, đồng chí sang
gọi ngay thủ trưởng Ban Bảo Vệ Trung
Ương lại đây!
Chỉ thấy nét
mặt đang bi thương, khổ đau của Tố
cứ tươi dần và chuyển thành nụ
cười hồ hởi. Thi nhân khoan độ:
- Vâng! Vâng! Vâng! Cháu
sẽ làm một bài thơ tế anh Ba hay hơn cả
tế “Xít” lănh tụ!
- Ấy, chú không
được bất kính như thế! Phải đúng
tôn ti trật tự! Làm hay nhưng phải kém nhiều,
nhiều một chút! Sau nữa, nhớ phải để
dành thi tứ phần Bác sau này!
****
Không biết
Tố thi sỹ chỉ thị ra sao, chỉ thấy
Trưởng Ban Bảo Vệ Trung Ương mặt xanh
như tàu lá. Nhưng vốn có bản lĩnh, nghiệp
vụ chuyên môn cao ông ta kịp trấn tĩnh và khẩn
trương gọi điện thoại cho các phân ban:
- A lô, “Chim Ưng”,
“Sói Biển”, “Mèo Hoang” đâu? Lănh tụ đă bị gián
điệp Mỹ- Ngụy ám sát tại băi tắm khu Ba.
- Tất cả
triển khai phương án đón lơng, quây quét!
- Ngay lập
tức, Đội “Mèo Hoang” giám sát, bảo vệ cẩn
mật khu nhà lănh tụ! Nội bất xuất, ngoại
bất nhập!
- Đội “Sói
Biển” dùng xuồng vạn năng cao tốc canh
chừng, ngăn chặn đối phương tháo
chạy ra hải phận. Chú ư chống người nhái do
địch tung vào!
- Đội “Chim
Ưng” ngăn chặn các nẻo đường ô tô,
đường bộ, đường ṃn ra khu Hai, khu
Một!
Ít phút sau,
Đội “Mèo Hoang” gồm những chiến sỹ
đặc công tinh nhuệ có nhiệm vụ thay nhau
trực, nấp ở các hốc đá, trạm canh ngầm
vây quanh khu Ba theo lệnh điều động triển
khai thu hẹp ṿng vây quanh ngôi biệt thự dành cho Bác.
Lệnh
Trưởng Ban:
- Đội “Mèo
Hoang” tiếp tục tiến ngay ra băi tắm!
Từ tiền
duyên, Đội trưởng “Mèo Hoang” báo về:
- Thưa
Trưởng Ban, đă phát hiện mục tiêu đang
trườn, ḅ nghiệp vụ trên mép biển!
- Đồng chí bám
sát ngay mục tiêu!
Đội
trưởng “Mèo Hoang” hồi hộp chỉ thị cho các
chiến sỹ tỏa ra ba hướng, theo h́nh cánh cung quây
bọc đối phương không cho phá vây tháo chạy.
Lệnh
Trưởng Ban:
- Đội “Sói
Biển” từ ngoài khơi, ngay lập tức thu hẹp
ṿng vây vào bờ hỗ trợ “Mèo Hoang” bắt giặc!
- Đội “Chim
Ưng” bỏ hướng truy t́m trên đường
lộ khu Hai và Một, quay gấp ngay lại tiếp
ứng cho “Mèo Hoang” và “Sói Biển” bắt giặc!
Ṿng vây của
Đội “Mèo Hoang” dần dần xiết chặt, thu
hẹp và quây kín lấy đối phương.
Có ư kiến từ
một tiểu tổ: “Dùng vũ thuật tỉ thí
để bắt địch theo luật quân tử?”
Qua bộ đàm, ư
kiến chủ quan khinh địch đó bị
Trưởng Ban bác bỏ!
Lệnh
Trưởng Ban:
- Dùng đạn
hóa học bắn vào vị trí pḥng thủ của
cường địch để bắt sống, khai thác
tài liệu!
Những tiếng
nổ lụp bụp từ đầu ṇng của phóng
lựu Nga từ ba phía nhắm vào bóng người đang
nằm phủ phục ven biển, khói đạn hóa
học trắng xóa tỏa như sương núi buổi
sớm phủ kín mục tiêu.
Đúng khi ấy,
khi mà anh Ba đă trườn lên một bờ đất
cao để tránh nạn cá mập và đang nằm
nghỉ, nhắm mắt nhiếp phục loạn
tưởng, chế phục trận thở gấp như
kéo bễ ḷ rèn thành êm dịu như một thiền sư
Mật Tông chính thống th́ những tiếng lụp
bụp làm anh tắt ngúm những giây phút thanh cao hiếm
hoi, giật cuống ḿnh, và vội dương mắt nh́n.
Nhưng vừa kịp phát hiện ra mối nguy hiểm
của làn hơi trắng tỏa mùi cay sè trùm kín toàn thân th́
anh lại ngất đi trong nỗi kinh hoàng.
Tổ đặc
nhiệm cuả Đội “Mèo Hoang” sau khi ồ ạt
bắn phá mục tiêu bằng đạn hóa học, chờ
ít phút theo quy tắc an toàn bắt đầu được
lệnh mang mặt lạ pḥng độc tiếp cận
địch quân. Sau nửa giờ cảnh giác, cẩn
thận trườn ḅ, từ nơi ẩn nấp trong bóng
tối chiến sỹ dũng cảm thứ nhất lao
nhanh, và bằng nghiệp vụ điêu luyện đè
sấn bóng người mặc đồ tắm sang
trọng, bẻ khớp y, khóa hai tay lại.
Tin mừng
thắng trận bắt được địch quân
của Đội “Mèo Hoang” đă được kịp
thời báo lên Trưởng Ban Bảo Vệ Trung
Ương.
Theo lệnh
Trưởng Ban, tên gian bị khiêng giải về trụ
sở. Ở đó đă có bộ phận nghiệp vụ
chờ đợi khai thác, điều tra hắn.
Vui mừng
trước thành công của bản thân và đơn vị,
Trưởng Ban Bảo Vệ Trung Ương vội thân
chinh chạy sang báo tin mừng cho Tố thi sỹ.
Vừa đến
trước cửa ra vào cuả ṭa biệt thự nơi
Bác và Tố thi sĩ ở, ông đă được
chiến sỹ cảnh vệ nghiêm chào và báo cáo:
- Thưa Thủ
trưởng, Trưởng Ban Tư Tưởng-Văn Hóa
Trung Ương đang sốt ruột chờ Thủ
trưởng.
Đang khẩn
cấp, Trưởng Ban Bảo Vệ Trung Ương
chỉ kịp gật đầu đáp lại anh ta,
nhưng chưa kịp gơ cửa pḥng Tố thi sỹ, ông
đă nghe một tiếng e hèm, kèm giọng khô đanh: “Vào
đi!”
Trờn trợn
trước âm hưởng thiếu thân ái, Trưởng Ban
Bảo Vệ Trung Ương mất tan hào hứng, e
sợ bước vào căn pḥng sáng ánh đèn có đủ
tiện nghi sang trọng.
Ngồi bên bàn làm
việc, Tố thi sỹ không cần đợi thuộc
cấp làm thủ tục chào hỏi, lên tiếng phủ
đầu:
- Đồng chí
hăy báo cáo việc truy bắt kẻ ám sát Bí Thư Thứ
Nhất ra sao?
Trợn tṛn đôi
mắt v́ sợ th́ nhiều, ngạc nhiên cũng chẳng
kém, phần v́ tưởng ḿnh nặng tai nghe nhầm,
Trưởng Ban Bảo Vệ tái mặt ấp úng hỏi lại:
- Thưa Thi nhân,
à... dạ... dạ thưa đồng chí Trưởng Ban
Tư Tưởng-Văn Hóa, đồng chí dạy em sao
ạ?
- Tôi hỏi anh
đă bắt được kẻ ám sát đồng chí Lê
Duẩn, Bí Thư Thứ Nhất Ban Chấp Hành Trung
Ương Đảng Cộng Sản Việt Nam chưa?
- Thưa
đồng chí Trưởng Ban Tư Tưởng-Văn
Hóa, các chiến sỹ của Đội “Mèo Hoang” đă dùng
đạn hóa học tấn công và dũng cảm bắt
được một tên người nhái của
Mỹ-Ngụy gửi ra phá hoại ạ!
- Đồng chí
nói sao? Tố thi sỹ như bị điện giật
phắt đứng dậy khi nghe thuộc cấp báo cáo.
- Dạ, đă
bắt sống kẻ địch nguy hiểm ạ!
- Đâu?
Để đâu? Đồng chí đưa tôi đi
kiểm tra ngay!
Hỏi vậy,
nhưng Tố thi sỹ không đợi Trưởng Ban
Bảo Vệ trả lời đă như vận
động viên điền kinh phóng ào ra cửa.
*****
Trong pḥng khai thác
tại trụ sở Ban Bảo Vệ Trung Ương cách
biệt thự của Bác khoảng hơn ba trăm mét, các
chiến sỹ v́ muốn lập công bèn dùng nghiệp
vụ làm thức tỉnh cấp thời tên “người
nhái” có cái bụng phệ, đeo bộ đồ tắm
sang trọng bị khóa tréo tay vứt dưới sàn xi
măng. Thôi th́ nước lạnh, kẹp sắt
nướng đỏ, rồi cả điểm huyệt
đều được áp dụng với đối
phương. Thấy tù binh c̣n “giả vờ” không tỉnh,
các cán bộ lấy cung bèn cho uống nước tiểu
trộn xà pḥng, cho ngửi ớt khô xông khói...
Khổ cho anh Ba, v́
xảy một ly đi một dặm nên bị tra tấn
oan. Khổ hơn nữa là đ̣n tấn của
đồng chí ḿnh mà c̣n tệ hơn cả đ̣n thực
dân tấn anh hồi bị bắt khi hoạt động
cách mạng. Đang mê man bởi chất hóa học, rồi
do lại bị hít, uống toàn những thứ nóng,
lạnh, cay sặc, thối khắm nên anh bị ức
hiếp tỉnh dậy, và bị thẩm vấn.
- Khôn hồn mày
khai rơ ngay tên là ǵ? Nhận lệnh ra đây ám sát ai? Bác
của bọn tao phải không? Ai trực tiếp ra
lệnh cho mày? Đồng bọn của mày c̣n mấy
đứa?
Chưa kịp nghe
“quân gian” báo ra tên tuổi, chức vụ, nhiệm vụ...
một cán bộ v́ thiếu kiên nhẫn không quen mềm
mỏng, hay do kỹ thuật lấy cung, bức cung cho phép
mà đă tát ngay một cú trời giáng vào mặt anh Ba.
Hận quá, anh Ba
chửi:
- Mồ cha bây, tao
là Bí...
Mới cất
dở chừng, câu chửi tục nơi mồm đă
bị ngưng tịt v́ những quả thôi sơn cuả
hai cán bộ thay mặt Đảng, chuyên chính liên hồi xuống
thân thể anh.
Ăn trận
đ̣n hiểm, anh Ba khôn ra và kịp nuốt hận. Anh
liền mềm mại thưa gửi:
- Bẩm... bẩm
các đồng chí...
- Đ... mẹ
mày, ai đồng chí với bọn tay sai bán nước
như mày!
Liền theo
tiếng chửu tục là: “Bụp. Bụp. Bụp.
Bốp. Bốp. Bốp”...
- “Hự! Hự!
Ái! Ái! Ối! Ối! Chết con rồi mạ ơi!”...
Sau một chập
kêu la v́ đau đớn và hoảng sợ, anh Ba lại
khôn thêm, liền kịp chuyển thể xưng hô:
- Thưa các ông,
thiệt t́nh tui đúng là... tui đúng là... là Bí Thư
Thứ Nhất của...
Chưa hết câu,
th́ lại bốp một cú tát trái vào miệng, kèm theo
tiếng chửi thô lậu:
- Đ... mẹ
thằng già c̣n ngoan cố, định lừa các bố
phải không? Thư với bí cái mả mẹ nhà mày ấy
à!
Cú tát trái của
bàn tay hộ pháp trẻ trung mang đầy năng lực
cách mạng thâm hậu này nặng đô hơn lần
trước nhiều.
Quá đau
đớn và uất hận, muốn chửi rủa
lại cho thỏa hận nhưng v́ sợ bị đánh
thêm nên anh Ba đành phải chịu nhục mà nín lặng.
Đang khi nguy khốn, th́ bỗng linh trí nhắc anh nhớ
ra lời dạy của Bác: “Cương quyết thẳng
tay với kẻ thù, mềm mỏng ḥa nhă với
đồng chí và đồng bào” nên anh liền im lặng,
chỉ dám biểu lộ thái độ lễ phép qua ánh
mắt van lơn cầu khẩn để ḥng hoăn binh.
Đúng lúc anh
đă hết can đảm và cạn sự vi tế
tiết ra ánh mắt, đang định khai bừa
để thoát đ̣n tra của đám cán bộ thẩm
vấn th́ sự thể xoay ngược lại khi cánh
cửa pḥng hỏi cung bị bật tung đột
ngột, đồng thời như cuồng phong
đẩy tung vật cản, Tố thi sỹ tràn vào pḥng
tra, theo sau là Trưởng Ban Bảo Vệ Trung Ương.
Chưa kịp
đứng cho vững để quan sát kỹ sự
việc trong pḥng, Thi nhân đă hô to:
- Tất cả
dừng tay!
Sự xuất
hiện đột ngột kèm nỗi hớt hải cao
độ của hai người, một trực tiếp,
một không quen mặt làm cho tất cả cán binh trong pḥng
im lặng trố mắt, há hốc miệng sững
sờ! Thấy có cứu tinh, anh Ba nhổ vội
đống răng cùng máu dăi trong miệng tung tóe khắp
pḥng, và rít giọng:
- Giỏi! Giỏi
thật! Chúng bây dám mang Bí Thư Thứ Nhất Đảng
ra tra tấn? Đánh tau găy răng như ri? Đă vậy,
c̣n vu khống cho tau tội “Ám sát lănh tụ!”
Nghe âm hưởng
tràn đầy thù hận, tức tối đó,
Trưởng Ban và đám thuộc cấp tưởng
cửa địa ngục đă mở.
Tố thi sỹ
vừa sợ, vừa tức, vừa thẹn khi nh́n
thấy cảnh năo ḷng do ḿnh và Bác “gián tiếp” gây ra, nên
cũng tỏ ư muốn nói một điều ǵ đấy
cho dịu lửa căm thù của đàn anh.
Trong lúc Thi nhân
đang có ư định soạn diễn văn chạy
tội, tiếng Trưởng Ban Bảo Vệ Trung
Ương e dè:
- Dạ thưa...
dạ kính thưa đồng chí Bí Thư!
Nhưng chưa
kịp nói rơ lư do và nội dung lệnh khẩn cuả
Trưởng Ban Tư Tưởng-Văn Hóa trao cho Ban
Bảo Vệ phải thi hành như thế nào cho Bí Thư
nghe, th́ ông ta đă nghe Thi nhân cao giọng chặn ngang:
- Đồng chí
Trưởng Ban gọi ngay cấp cứu, kịp thời
đưa ngay lănh đạo Đảng đi bệnh
viện! Xong, lên gặp Bác ngay!
Trưởng Ban
Bảo Vệ Trung Ương tức tốc chạy
lại bàn giấy quay máy...
Ít phút sau, trực
thăng cấp cứu hạ cánh xuống trước sân
pḥng tra...
******
Cùng lúc trong
thời điểm vây bắt gián điệp ở trên băi
biển, Bác đang hưởng cái thú về già, ấy là món
tầm quất.
Như thiên hạ
ai cũng đều biết, sau một ngày lao động
mệt mỏi, hoặc nhất là khi đă về già mà c̣n
gặp những việc tổn hại thần kinh như
Bác từng chịu hồi chiều bên băi biển th́ môn
tầm quất này quả là vô cùng hữu ích; hơn
nữa, lại do gái trẻ có kỹ nghệ phục
vụ th́ chúa hiệu nghiệm!
Đang nằm
lịm trên đệm, tê mê với những chiêu cù, chiêu
điểm vào nơi kín, vào yếu huyệt do mỹ
nữ “tầm quất viên” thực hành, có ánh đèn tím
hồng mờ ảo trong pḥng kín làm tăng dục tính th́
tiếng gơ cửa cấp tập ở ngoài pḥng đệm
vọng vào phá rối trạng thái “xuất thần” của
Bác, Người liền dỏng tai như heo nghe ngóng...
Bên ngoài cửa
pḥng đệm (có tác dụng ngăn sự đột
nhập), chiến sỹ cảnh vệ đang trong tư
thế mẫn cán th́ thấy Trưởng Ban sầm
sầm lao đến, chú ta đứng nghiêm chào.
Hổn hển
trong nhịp thở đứt hơi, Trưởng Ban
hỏi cấp dưới:
- Bác đâu?
- Thưa, Bác
đang bế quan, “nhập định”. Người
căn dặn: “Không cho bất kỳ kẻ nào phá rối,
gây ồn! Nếu không giữ nổi cường
địch phá rối hay đánh lén, Người sẽ
bị tẩu hỏa nhập ma!”
Nghe thuộc
cấp báo cáo, Trưởng Ban đứng chết lặng,
lo âu bởi không khéo tội vạ sẽ trút lên
đầu...
Tố thi sỹ
như cuồng phong lướt tới. Thấy
Trưởng Ban Bảo Vệ đứng thộn bên
cửa pḥng đệm, Thi nhân bực ḿnh gắt:
- Chết tiệt!
Giờ này mà anh c̣n đứng xả láng ở đây hả?
Rồi, không
đợi nghe xong câu trả lời của Trưởng
Ban Bảo Vệ, Tố thi sỹ như một kỵ mă
lướt qua ông ta và chú cảnh vệ, băng vèo qua pḥng đệm,
vọt ngay đến cửa “pḥng bế quan” của Bác và
gơ ầm ầm vào đôi cánh cửa gỗ lim lâu
đời.
Vơ vội
mớ áo quần và phục sức nhanh chóng theo một tác
phong thuần thạo, bỏ nữ “tầm quất viên” c̣n
thỗn thện tơ hơ trên giường, Bác nhanh
nhẹn như trai sung sức bay vọt tới trấn kín
ngay cửa ra vào, lại c̣n cất giọng ôn tồn,
cũ như cố hữu nhưng mới về nội
dung:
- Mỹ tấn
công Miền Bắc hay Mạc-Tư-Khoa gọi, chú Tố?
Cố lấy
lại sự b́nh thản học được qua xử
thế điềm tĩnh hàng ngày của Bác, Thi nhân trả
lời:
- Thưa Bác, cháu
muốn gặp riêng Bác v́ khẩn cấp lắm!
Vừa nghe câu
trả lời của Tố nối vào câu hỏi của
ḿnh, Bác thoáng biến sắc. Nhưng, chợt thấy có
cả Trưởng Ban Bảo Vệ Trung Ương đứng
sau Thi sỹ, Người lại kịp thời nhẹ
nhàng biến tấu:
- Sao chú lại
đến đây? Chú không có nhiệm vụ khác chăng?
Lịch duyệt
và đồng cảm, Tố thi sỹ trả lời thay:
- Thưa Bác, cháu
sẽ báo cáo rơ việc Bác giao hồi chiều tối.
Sau đó, quay
lại Trưởng Ban Bảo Vệ, Thi nhân bảo:
- Tôi sẽ
giải nghĩa chuyện này với Bác thay đồng chí.
Giờ đồng chí hăy chào Lănh tụ và về ngay bộ
chỉ huy săn sóc t́nh h́nh, nhớ có ǵ, phải báo gấp
cho tôi!
Đang lo sợ
trách nhiệm, thấy cứu tinh gỡ bí, Trưởng Ban
Bảo Vệ kính cẩn cúi chào Bác và nhanh chóng quay về
hành dinh, vừa đi, vừa phân vân v́ thắc mắc?...?...?
Thấy
Trưởng Ban Bảo Vệ Trung Ương đi
rồi, Bác thở phào nhẹ nhơm. Và, không đợi Tố
thi sỹ dằng dai, Bác chủ động khép cửa pḥng
“bế quan” rồi đi ngay sang pḥng làm việc.
Theo sau, Thi nhân
cũng bước vội.
Chưa kịp kéo
ghế ngồi, Bác hỏi ngay:
- Sao? Chú báo gấp
tin t́nh báo mới nhận được! Phản ứng
của Liên Xô và Trung Quốc ra sao trước sự gây
hấn tại vịnh Bắc Bộ của Mỹ và
Ngụy quyền Sài G̣n?
Thấy Lănh tụ
hỏi vậy, Thi nhân dở cười, dở mếu:
- Thưa Bác,
Mỹ với Nga- Tàu ǵ đâu! Số là chuyện Bác cháu ta
bàn hồi chiều, không ngờ lại rách việc quá, anh
Ba chưa chết.
- Sao? Chưa
chết? Vậy cụt mấy tay, mấy chân?
- Dạ thưa
Bác, Anh Ba c̣n sống. Anh không bị cụt tay, cụt chân,
nhưng thê thảm chẳng kém bị cụt tứ chi v́
bị tra tấn dă man ạ. (Thi nhân gắng diễn tả
cho đủ âm hưởng bi thương trong giọng nói
để Bác cảm nhận rơ hoàn cảnh.)
Hoang mang và phật
ư v́ người đối thoại đưa ḿnh vào âm u
trận đồ, Bác gằn giọng:
- Đồng chí
hăy nhanh chóng, ngắn gọn, rơ ràng cho tôi biết ngay sự
việc vừa nêu!
Từ ngày
được sống gần Bác chưa bao giờ
thấy Người mất b́nh tĩnh như lúc này, Tố
vội dùng hết khả năng diễn đạt, báo
cáo:
- Thưa Chủ
tịch Đảng, đồng chí Bí Thư Thứ
Nhất Đảng không bị mập trắng, mập
hổ, hay mập hăo nào tấn công cả! Đồng chí
ấy c̣n đủ: mắt, mũi, tai, mồm, răng,
lưỡi, tay, chân, bụng, dạ. Nhưng, v́ sợ cá
mập cắn nên đồng chí ấy đă ù té nhảy
lên bờ chạy trốn, rồi bị ngă đập
đầu vào đá mà ngất như chết thật. Theo
lệnh Chủ tịch, cháu đă báo cho Trưởng Ban
Bảo Vệ Trung Ương “mở cuộc săn lùng
bắt gian.” Đáng lư toàn Ban Bảo Vệ Trung Ương
phải bắn chết hay dùng hơi ngạt tiêu diệt
“quân gian” để thi hành kế: “Nêu gương liệt
sỹ bị Mỹ- Ngụy ám sát.” Thế mà, ngược
với chỉ thị của Bác, Đội “Mèo Hoang”
lại bắt sống đồng chí ấy. Thưa
Chủ tịch, v́ hiện nay sự việc đă vỡ
lở to, kính xin Chủ tịch cho cháu lệnh mới!
Vốn cơ trí
hơn người mà nay bỗng gặp nan đề, nên
Bác cũng phải băn khoăn hồi lâu. Măi sau,
Người lẩm nhẩm: “Bỏ mẹ, không cẩn
thận mà chuyện này lộ ra th́ ta và Đảng hết
đường sạch sẽ! Nhưng làm thế nào cho tay
kia nó đỡ hận ta? Lại c̣n bao nhiêu cái miệng
ở Ban Bảo Vệ Trung Ương mới khó bịt
hết?”...
Đắn đo,
suy đi tính lại măi, cuối cùng Người thấy
chỉ c̣n duy nhất diệu kế sau đây:
- Cam kết sẽ
cho anh Ba lên chức Tổng Bí Thư Đảng!
- Hứa cho Tố
thi sỹ làm Phó Thủ Tướng phụ trách kinh tế-
tài chính, chuyên đảm nhận Giá- Lương- Tiền!
- Điều
tất cả từ Trưởng Ban đến chiến
sỹ của Ban Bảo Vệ Trung Ương vào Nam.
Để pḥng xa họ... cần phải...!
Vậy là, bằng
vào cơ trí và “ḷng nhân”, Bác đă giải quyết êm
thấm một việc quá phức tạp, giữ
được “t́nh đoàn kết trong sáng của
Đảng như giữ con ngươi của mắt
ḿnh!”
*******
Qua đây, như
mọi người Việt Nam đă biết hậu
quả của chuyện đi tắm biển đó:
- Vài năm sau này,
toàn Ban Bảo Vệ Trung Ương đă chết hết
ở tận miền Nam!
- Đến ngày 2
tháng 9 năm 1969, v́ oán vụ cá mập năm xưa anh Ba
sửa lại Di Chúc của Bác cho bơ tức.
- Và, cũng từ
đâu mà Tố thi sỹ bỗng lên chức Phó Chủ
Tịch Hội Đồng Bộ Trưởng, rồi
thực hiện vụ Giá- Lương- Tiền nổi tiếng
năm 1985, gây cho cả nước khốn đốn thêm
về đời sống, kinh tế...
Tháng 4 năm 1996
Trường Xuân
Triệu